Đàogiatrang's Blog

Gia đình là tất cả!

Nhìn mình có lạ không???

 

967756_10202177271782544_2122567109_n

 

Đã hơn 20 năm trôi qua rồi đấy nhé!

Hôm trước có ông anh học chung thời ĐH gửi cho mình mấy tấm hình này, anh nhắc mình nhớ lại mình đã từng hao gày như thế này đây, hic…  Thôi anh đừng chỉ nữa có được không, em biết giá bây giờ em được như con bé ngày xưa ấy thì trên đường đi làm đã có khối zai nhìn theo, ;)

Đau lòng lắm, hôm nay đang cắm đầu cắm cổ chạy ra bến tàu, bỗng nghe 1 tràng: -Chào em, em xinh quá, tạm biệt em! Quay vội sang thì nhìn thấy có 2 chú tây cao to đang đứng cạnh cái quán bên đường, tay cầm chai bia miệng cười toe toét. Mấy bố ý chắc chơi với người Việt mình, học được đúng mấy câu ấy, thế là gặp em nào đầu đen cũng tuôn ra từng ý chữ.

Lại nhớ ngày xưa…

Cái thời học hành lông bông, nhớ hình dáng thày nhưng không nhớ thày dạy môn gì, chỉ nhớ mỗi lần lên lớp thày lại giới thiệu: -Tôi … , nặng 59 cân không kể phụ tùng!

Cái thời lớp có đến 80 nhân mạng, cả lớp đang ngồi yên vị chuẩn bị tiết học mới thì cô giáo bộ môn Ngôn ngữ học bước vào nói: -Ai trong danh sách thi lại thì sang lớp bên cạnh! Thế là rùng rùng đứng hết cả lên, ngồi lại lớp còn chõn 5,7 đứa. Cô giáo của bộ môn mới đứng thẫn trên bảng, không biết phải làm gì với mấy mống còn lại.

Cái thời lũ con trai rủ bọn con gái đá bóng, bọn con gái ngớ ngẩn hí hửng  tưởng chúng nó cho mình thành đồng bọn, ai dè lũ mất nết ấy cứ nhè đám con gái mà xông vào ầm ầm, va vào ầm ầm làm lũ con gái đau kêu oai oái, hic…

Cái thời hội trại, con trai trường khác đến tham gia trà trộn vào các lều, bao mối tình nảy nở, rồi tan…

Cái thời, các dãy lớp học đứng song song với nhau, ngồi ở cửa sổ bên này có thể nhìn xuyên suốt cả các dãy bàn lớp bên kia. Có những buổi học tự nhiên thấy lớp bên cạnh cứ có những tiếng hú hét đầy phấn khích, nhìn lại lớp mình, thấy chúng nó cũng đang nhìn mình, nhìn kỹ lại lớp bên kia thì thấy một ánh mắt đắm đuối đầy chủ ý đang nhìn sang mình chăm chắm.

Cái thời chả biết The  Beatles là thằng bỏ mịa nào, thấy mấy zai đàn anh lớp trên suốt ngày nghêu ngao hát, thế là cũng rủ nhau đi tham dự đêm nhạc, được nghe, được gào rú,  được lắc lư như lên đồng, được biết thế nào là The Beatles.

Cái thời trong sáng như gương

Ôi cái thời trong sáng như gương

10364470_10202177302783319_1184338074_o

 

10361147_10202177303263331_895743817_n

 

Ai cho mình xin thêm mấy cái ảnh thời sinh viên nữa để mình post về đây mình cất, lâu lâu lại giở ra xem, :)

 

 

Chuyện cái ảnh

Chỉ là cái ảnh thẻ thôi, cỡ 4×6, cơ mà dùng để đưa vào hộ chiếu nên phải chuẩn kích cỡ, chuẩn màu phông nền, cũng cần phải đẹp, dù chỉ là thỉnh thoảng được ai đấy ngó vào, ngó lên, dòm cái mặt mình, rồi lại ngó vào… Tưởng đơn giản thế thôi chứ nhằm phải khi đang đứng chiềng cái mặt mình ra ở trước cửa hải quan để vào 1 hòn đảo chênh vênh giữa biển, người ta lại hồ nghi điều gì, không cho vào thì ko biết đi đâu.

Bởi vậy, khi hộ chiếu sắp hết hạn, nàng hỏi ý kiến khắp bạn bè xem nên đi chụp ảnh ở hiệu ảnh nào cho chuẩn. Một em khuyên: -Chị phải đi chụp ảnh ở hiệu ảnh ở trong trung tâm XYZ ý, cứ ảnh chụp ở đấy là được sứ quán mình đồng ý chị ạ, ảnh chụp đẹp lắm, màu sắc phông màn đều sáng sủa. Cái lần em lên sứ quán đổi hộ chiếu, em ra cái hộp máy ảnh tự động em bấm, mất 6 đồng bạc, lúc nộp ảnh, bà sứ chả nói gì, 2 tuần sau đến hẹn lên nhận hộ chiếu thì thấy người ta chìa cái ảnh ra bảo ảnh ko đạt yêu cầu, mặt và phông đều bị tối, bắt về chụp lại. Vừa ấm ức vì tiếc thời gian vừa tiếc tiền, sao người ta ko nói ngay cho mình từ đầu để mình chạy đi chụp luôn cho xong, nhưng làm gì được, em phải đi hỏi mọi người chỗ chụp ảnh để đi làm bộ ảnh mới, hết 8 đồng nữa mới được.

Nàng nghe xong cũng hoảng, chả nhẽ giờ lại lên tận cái trung tâm XYZ đấy, khác gì đi sứ 2 lần, mà ko nghỉ làm để đi được, nàng buồn bực hậm hực tâm sự cùng chồng, lão bảo: -Để anh chụp, đảm bảo ko đẹp ko lấy tiền! Nàng bĩu môi ko tin, nhưng lão đã quyết, lão bắt nàng đứng dựa lưng vào tường, (cứ gọi là phông sáng trưng nhé), môi phải thoa tí son, mặt phải tươi roi rói… tách, zạch, zạch… lão bấm liên hồi, ngắm, chưa chuẩn, chỉnh, ngắm, tạch, zạch, zạch… chưa chuẩn, chỉnh, ngắm…

Cả đêm lão ngồi chỉnh màu sắc, tẩy từng nốt tàn nhang không đáng có trên mặt vợ, nôm na là hơi có tí Photoshop, xong lại chỉnh máy in, in thử, chưa ưng, lại chỉnh, lại in lại… Nàng mệt quá chả chờ nổi kết quả, lăn quay ra ngủ, đến sáng tỉnh dậy, thấy ngay ngắn trên bàn bộ ảnh sáng trưng, nàng sung sướng lên đường.

Lần đầu tiên đến cửa quan, lớ nga lớ ngớ, đẩy cánh cửa ra, hơi nóng ko biết của lò sưởi hay của đám đông lố nhố kẻ đứng người ngồi trong đó như chờ mãi mới có đường thoát tuôn ra làm nàng phát hoảng đóng ập cửa lại, vài giây định thần, nàng mới mạnh dạn đẩy mạnh cánh cửa bước vào. Có đến đấy mới hiểu tình đồng chí, đồng bào, mọi người nhìn cho nhau xem giấy tờ đủ chưa, người biết chỉ người không biết, họ gọi nhau cho mượn hồ dán, kéo, bút… í ới… Vui lắm! Một đôi anh chị xếp hàng trên nàng quay lại ngó cái bộ giấy tờ nàng cầm trên tay, anh bảo: -Cô còn thiếu mấy tờ photo hộ chiếu, ra máy đi, tui còn mấy chục cent trong đó lúc nãy photo chưa hết nên còn đó đấy! Hí hí… em xin… em cảm ơn anh! Ông anh nhiệt tình còn bỏ bạn gái đứng đấy ra copy hộ nàng luôn khi thấy nàng cứ loay hoay mãi ko biết sử dụng cái máy copy của sứ quán như thế nào.

Đứng mãi, đứng mãi, ngắm người ra người vào lũ lượt, cán bộ sứ cũng lũ lượt ra vào thay nhau đứng tiếp khách ở ô cửa kính, rồi cũng đến lượt đôi anh chị đứng trước nàng, chị run run trình bộ hồ sơ làm hộ chiếu mới, chị sứ bảo: -Ảnh tối quá, ko nhìn thấy gì, về chụp lại rồi hôm khác mang lên! -Ôi chị ơi em ở xa lắm, hôm nay lên làm giấy tờ là phải ở nhờ nhà người bà con ở đây đấy chị, chị cho em làm lấy ngay! – À ờ, thế thì hơi đắt đấy! (chị nói ra 1 con số gần gấp 4 lần làm bình thường), hai anh chị kia mừng rỡ gật lấy gật để: -Vâng vâng, ok chị, thế còn ảnh ạ? -À ờ, để chị hỏi các anh bên trong chỉnh sáng xem thế nào, chắc là được!

Thế rồi đến lượt nàng.

Chị sứ chả nói câu nào, đóng dấu cái cộp.

Hai tuần sau, nàng lên theo hẹn.

Mở cái hộ chiếu mới ra, tưởng nhìn nhầm, vẫn ảnh cũ chình ình. -Ơ ơ chị ơi, sao lại thế này ạ? -Thế em về rồi mới quay lại à? chả hiểu sao chị sứ lại hỏi nàng thế, -Không ạ, em vừa tức thời kiểm tra đây, vẫn là cái ảnh cũ của hộ chiếu cũ, chỉ có ngày tháng mới thôi! -À, à… được được… để chị hỏi các anh!

-Em ơi, các anh ý bảo đúng rồi, vẫn là ảnh cũ, nhưng ko sao em ạ, để ảnh cũ nhìn cho trẻ, hí hí hí…

:(

Hè muộn

Mãi mới có một cuối tuần thực sự là chỉ có đi chơi, không phải lo đi một buổi lễ nào đó mà mình sẽ phải nhận một chân đứng bếp, không phải đi dạy, vì tất cả học sinh đã nghỉ hè, ko phải đi làm vì mình đã nhận trực chiến vào tuần tới, ko phải làm gì hết trừ 1 chiếc bánh đặt cho sinh nhật, nhưng sau đó thì đi chơi đã đời luôn, cả thứ 7 và chủ nhật, đến nỗi ngày thứ 2 chỉ muốn nằm mãi, ước gì không phải đi làm, hihihi…

Đầu tiên là làm bánh, nhân 1 cái bánh khách đặt sinh nhật thì nướng luôn 1 chiếc bánh táo và 1 chiếc cheescake nhân long nhãn,

IMGP7357 (2)

Xong rồi đi hái anh đào,

P1080134 (2)

P1080136 (2)

P1080131 (2)

Đi quanh vườn ngắm cảnh,

P1080143 (2)

P1080150 (2)

P1080162 (2)

P1080170 (2)

P1080201 (2)

P1080236 (2)

P1080248 (2)

P1080250 (2)

P1080251 (2)

P1080260 (2)

P1080261 (2)

P1080277 (2)

Rồi đi hái rau thơm, hành về chuẩn bị cho món thịt nướng ngày hôm sau,

P1080231 (2)

Tối về cả lũ chiến đấu với nồi lẩu nấm thơm lừng,

P1080301 (2)

P1080306 (2)

Nhưng vẫn không át nổi mùi hương hoa Oải hương quyến rũ,

P1080308 (2)

Sáng Chủ nhật lại hẹn hò nhau đi nướng thịt ngoài công viên, thịt thà xơi tái hết rồi, bây giờ đến món cá nục ướp nướng, ngon cực, ực ực…

109_0113 (2)

109_0001 (2)

Tình hình là có một quả phù thủy con, sau khi ăn thịt bỗng dưng muốn… cưỡi chổi

Đi hái anh đào, tháng 7.2013 495 (2)

Đi hái anh đào, tháng 7.2013 515 (3)

Giá sau khi ngồi ở công viên thế này, tự dưng được bế em bé về, hihihi…

Đi hái anh đào, tháng 7.2013 522 (3)

109_0131 (3)

Có một ngày thong thả như thế, :)