Khu nhà cao tầng được xây trên bãi đất cạnh khu tập thể viện thiết kế, là một xóm nhỏ toàn nhà một tầng. Khi nhà mình chuyển về ở khu cao tầng thì hai khu cùng dùng chung một bể nước to hình như được xây cho thợ xây khu nhà cao tầng dùng. Đây là cái bể nước mà chiều nào đi học về con bé lớp 5, là mình, cũng kẽo kẹt xách nước về nhà cho mẹ nấu nướng, rồi thêm khi mẹ sinh em bé thì nó lại có nhiệm vụ giặt tã vào buổi sáng tinh mơ. Chỉ có lúc đó bể nước mới vắng người, và vì thế mới một mình một vòi nước giũ xả cho thật nhanh cái khẩu phần sữa “luân hồi” của em bé, hí hí… Có một ông chú, hình như hồi đó vừa đi học ở nước ngoài về, mình nhớ lúc đó chú cũng rất trẻ, nhưng chẳng hiểu sao đã hơi hói rồi, cũng hay đi xách nước sớm. Nhiều hôm, chắc là ngủ quên dậy muộn, mình vẫn phải giữ đúng kế hoạch đi giặt tã cho dù sẽ đến lớp muộn, vì nhà chỉ có chừng đó, ko giặt phơi ngay thì em bé chẳng đủ tã dùng, mình nhìn thấy chú đã xong việc xách nước buổi sáng, quần áo phẳng phiu đẹp đẽ, xách con xe ra đường (hình như là “babet nhè” – thật ra khó nhớ vì bé quá, chỉ biết không phải là xe đạp trong khi cả nước vẫn đang đi xe đạp), vợ con chú líu ríu đằng sau, nhìn trông rất hạnh phúc. Mình vẫn ước mai kia mình cũng có được một cuộc sống nhẹ nhàng mà đầm ấm như thế.
Mình nhớ chú không giống những người đàn ông khác trong khu, coi trẻ con như một lũ rỗi hơi ăn bám và quậy phá, ngược lại chú thường để ý giúp đỡ. Những hôm nước về ít, bể nước cạn gần đến đáy, xô nước thả xuống phải giữ để chờ nước đầy mới kéo lên, chú mà ở đó thể nào cũng cho mình hứng trước và còn hứng hộ mình cho đầy hai cái xô nhựa xinh xinh để mình xách về. Chú cháu gặp nhau ở bể nước quen nhau đến độ, có lần mình đang ngồi giặt trên thành bể thì tuột tay làm rơi bánh xà phòng xuống bể nước, nó nhanh chóng chìm lỉm làm con bé đứng trên bờ tím tái mặt mày.
Lại nhân tiện phải kể về cái loại xà phòng bao cấp này, quả đấy ném chó chắc chắn chó ngã lăn quay. Nó màu vàng vàng, xỉn xỉn, rất cứng, rất sắt đá, đem chà cả tháng chắc mới suy suyển 1 tẹo, nó được khắc chữ số 702 trên mặt, mình cũng chẳng hiểu con số này có ý nghĩa gì. Hồi đó trong quân đội hay được cấp phát loại xà phòng này, nhưng cũng có hạn nên nhà mình dùng cũng phải hạn chế lắm mới đủ. Quãng hơn 10 năm sau, khi nhà mình chuyển sang khu khác, ở cùng tầng với 1 gia đình ông đại tá, nhân một hôm ông đi vắng, các con ông vội vàng phá cái hòm bí mật đựng toàn bảo bối của ông, trong đó là mấy xấp quần đùi xanh lá cây, áo may ô và mấy cân xà phòng 702… toàn là đồ thời bao cấp, không biết ông muốn giữ làm kỷ niệm hay cái nỗi lo sợ về thời gian khó nó đeo đẳng đến mức ông không thể vứt bỏ đi được.
Đấy, cục xà phòng nó quý giá đến vậy, bảo làm sao con bé ko tím tái mặt mày cho được. Đúng lúc đó thì chú ra xách nước, thấy cái mặt nó sắp khóc, chắc tội nghiệp quá, chú hỏi: -Cái bánh xà phòng nó còn to ko? Nỗi sợ hãi phình to nên bánh xà phòng hẳn nhiên cũng to theo, nó gật đầu quả quyết lắm. Thế là chú nhảy xuống bể nước vừa sâu vừa đầy rêu xanh rì mò tới mò lui bánh xà phòng. Một lúc lâu, chú ngẩng lên chìa tay ra cho nó thấy, cái bánh xà phòng mỏng tẹc, con bé ngượng chín người, đấy, bé tí mà cũng biết xấu hổ đấy nhớ, nhưng nó nhớ là chú chỉ cười, chẳng nói gì.
Cái bể nước vậy mà nguy hiểm, nhất là sau những hôm nước cứ chảy rỉ rả cả mấy đêm, sáng ra nước tràn lênh láng. Trẻ con các nhà nghịch ngợm mò ra nhảy xuống tập bơi. Rồi một hôm mình chứng kiến chú chạy quanh sân, hay tay chú tóm hai chân của một thằng bé (báo cáo với chú nó là con 1 ông bộ trưởng nhà mình đấy nhé). Thằng bé nằm như dải khoai dốc ngược sau lưng chú, nó suýt bị chết đuối, may được chú cấp cứu kịp thời. Mình chỉ biết có vậy, hay đơn giản là chỉ nhớ có vậy.
Mình ấn tượng về chú như thế đấy, không cùng khu nhà, chỉ thảng hoặc gặp ở đâu đó quanh bể nước, vậy mà ấn tượng về một con người tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, khuôn mặt luôn vui vẻ tươi cười cứ ở mãi trong lòng mình. Khi nhớ về nhà cũ, mình đã nhớ ngay về chú, định rằng có ngày sẽ phải kể về chú, như là một phần của nỗi nhớ về thời thơ bé của mình nhưng chưa kịp viết, thì hôm rồi mò vào FB của cô em cùng xóm Blog, cô ý post ảnh bố nuôi, là anh kết nghĩa của mẹ cô ý, là ông ngoại nuôi của con cô ý. Mình không dám tin vào mắt mình, vẫn ông chú ý, vẫn hơi hói hói, hí hí… da hơi nhăn nhăn, đương nhiên, vì mình còn nhăn đầy ra nữa là, nhưng ở chú vẫn còn cái nhìn đầy tình thương mến trẻ như thể hai mươi mấy năm qua chỉ là cái nháy mắt vậy.
Người ta vẫn nói: “Hãy nói cho tôi biết anh chơi với ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là người như thế nào”.
Có một người bạn như chú hẳn là điều may mắn lắm.
Những lời thiết tha