Đàogiatrang's Blog

Gia đình là tất cả!

Thư gửi Châu

“Hãy viết thư cho một vận động viên hoặc một nhân vật thể thao mà em ngưỡng mộ để nói Thế vận hội (Olympic Games) có ý nghĩa gì đối với mình”.

Hà Nội ngày 16.01.2012
Anh Vương Châu thân mến!
Anh có biết hôm qua em vui đến mức nào ko khi nhận được thư của anh cùng với bức ảnh anh đang nâng tấm huy chương vàng, thật không thể tưởng tượng nổi có một ngày anh đã đem về cho bản thân niềm hạnh phúc ấy, và cả niềm vinh quang cho đất nước mình nữa chứ, phải không anh?
Mới mấy tháng trước anh kể với em trong thư rằng anh đang bước vào mùa tập luyện căng thẳng chuẩn bị cho đợt thi đấu ở Indonexia, rằng môn ném đĩa thật không đơn giản chút nào, anh đã tham gia thi đấu ở nước ngoài 2 lần và lần nào cũng chỉ kém vận động viên đoạt huy chương vàng có 10cm, thế mà hôm nay em nhận được tin anh đã giành chiến thắng, vui quá anh ạ! Em hiểu những cố gắng của anh lắm, hiểu sự vượt lên chính mình của anh, hiểu rõ hơn ai hết, rằng để một vận động viên khuyết tật như anh đạt được thành tích cao như vậy là những nỗi gian nan vất vả khổ cực gấp đôi người bình thường.
Em và anh quen nhau đã 4 năm rồi anh nhỉ, khi em còn là một cô bé con đi theo mẹ đến trường quay S9 xem chương trình Chiếc nón kì diệu, hôm đó anh tham gia thi và về nhất, được vào vòng đặc biệt, em đã ngạc nhiên vô cùng khi nhìn thấy anh rời khỏi bục với những bước chân tập tễnh đầy khó khăn. Em không thể hiểu nổi anh lấy đâu ra sự tự tin và nghị lực để hòa nhập vào cuộc sống như thế. Đầu tiên là vì sự tò mò mà em làm quen với anh, nhưng cho đến bây giờ thì em thực sự ngưỡng mộ anh lắm, anh Châu ạ! Suốt 4 năm vừa rồi, anh đã trải qua bao nhiêu công việc, lúc thì làm bảo vệ phòng tập thể thao, lúc lại làm chân trông giữ xe, ai nhờ việc gì cũng làm để kiếm thêm chút tiền góp với ba mẹ nuôi 2 cô em gái ăn học và bản thân cũng theo học một trường cao đẳng. Em không biết anh lấy đâu ra thời gian để vừa học, vừa làm, vừa luyện tập thể thao. Có lần em hỏi anh còn thời gian riêng cho mình nữa không, anh đã cười mà bảo: -Anh chẳng cần thời gian riêng vì anh đâu có gì khác để lo đâu, em xem anh đứng thì được, chứ bước đi thì ai thèm nhìn! Em không tin điều đó, vì anh có rất nhiều thứ để mọi người nhìn, anh phải tự tin vào những gì anh đang có, để khi nhìn vào anh, người ta quên đi khiếm khuyết mà chỉ nhìn vào tâm hồn và nhân cách của anh thôi.
Anh đã thi đấu rất vất vả phải không anh? Anh nói anh không màng đến huy chương mà chỉ mong muốn đạt được thành tích cao hơn chính thành tích cũ của mình, thi đấu vì chính mình. Anh kể chuyện anh giả vờ ho để đánh động trọng tài cho họ biết là anh vẫn đang để ý, để họ đo cẩn thận hơn làm em buồn cười quá. Từ khi quen anh, em để ý đến thể thao nhiều hơn, em đã phân biệt được môn điền kinh không chỉ có chạy mà còn có cả ném đĩa, phóng lao. Em xem trong các môn thi đấu của Olimpic 2012 cũng có thi 2 môn đó, lần này anh có tham gia thi đấu trong giải Olimpic dành cho người khuyết tật không? À mà môn ném đĩa của anh đã có từ thời Hy lạp cổ đại rồi đấy nhé, anh thấy em tìm hiểu có kỹ không? Hihihi…
Đại hội thể thao Olimpic, theo em biết thì đó là một cuộc tranh tài trong nhiều môn thể thao giữa các quốc gia khắp bốn biển năm châu, bao gồm thế vận hội mùa hè và mùa đông. Đây là một đại hội thể thao không chỉ là đua sức thể lực mà còn mang ý nghĩa biểu trưng cho tinh thần đoàn kết, hòa bình của toàn nhân loại. Đại hội bắt nguồn từ các cuộc thi đấu thể thao thời Hy Lạp cổ đại từ năm 776 trước công nguyên cho đến khi Hoàng đế La Mã cấm đoán vì lý do tôn giáo vào năm 394. Đến tận thế kỷ 19, thế vận hội hiện đại mới được tổ chức trở lại vào năm 1896 nhờ một Nam tước người Pháp, nhưng vẫn có những năm phải dừng lại vì diễn ra chiến tranh thế giới.
Em ngạc nhiên vì hóa ra môn chạy Marathon ra đời là để tưởng niệm một người lính Hi Lạp đã chạy bộ một mạch từ một thị trấn của Marathon đến Athens để báo tin quân Hi Lạp đã chiến thắng quân xâm lược Ba Tư, phải chăng người lính này chính là người đưa thư đầu tiên trên thế giới anh nhỉ?
Em còn được biết thêm về những vòng tròn nhiều màu sắc trên lá cờ của Thế vận hội Olimpic, thật thú vị anh ạ, năm vòng tròn đó biểu trưng cho năm châu lục: màu vàng châu Á, màu xanh lục châu Âu, màu đen châu Phi, màu xanh lam châu Đại dương, màu đỏ châu Mỹ. Năm vòng tròn đan vào nhau như sự bình đẳng giữa các quốc gia, các châu lục hay chính ý nghĩa hòa bình của Olympic. Em hi vọng anh sẽ được đứng trong đội ngũ những vận động viên Việt Nam tham gia vào thế vận hội sắp tới, và em mong anh thi đấu thật tốt, vì chính bản thân mình, vì màu cờ sắc áo, vì tinh thần của Thế vận hội anh nhé!
Hãy viết thư cho em và kể về những việc sắp tới anh sẽ làm, em chờ tin anh lắm đấy!

Mong anh giữ gìn sức khỏe!
Thương mến!
Tom

One response to “Thư gửi Châu

  1. sweetchocolate Tháng Một 8, 2013 lúc 2:46 chiều

    Đọc cái tít mà giật mình, tại mình cũng tên Châu😀 Hehehe

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: