Đàogiatrang's Blog

Gia đình là tất cả!

Chuyện cái ảnh

Chỉ là cái ảnh thẻ thôi, cỡ 4×6, cơ mà dùng để đưa vào hộ chiếu nên phải chuẩn kích cỡ, chuẩn màu phông nền, cũng cần phải đẹp, dù chỉ là thỉnh thoảng được ai đấy ngó vào, ngó lên, dòm cái mặt mình, rồi lại ngó vào… Tưởng đơn giản thế thôi chứ nhằm phải khi đang đứng chiềng cái mặt mình ra ở trước cửa hải quan để vào 1 hòn đảo chênh vênh giữa biển, người ta lại hồ nghi điều gì, không cho vào thì ko biết đi đâu.

Bởi vậy, khi hộ chiếu sắp hết hạn, nàng hỏi ý kiến khắp bạn bè xem nên đi chụp ảnh ở hiệu ảnh nào cho chuẩn. Một em khuyên: -Chị phải đi chụp ảnh ở hiệu ảnh ở trong trung tâm XYZ ý, cứ ảnh chụp ở đấy là được sứ quán mình đồng ý chị ạ, ảnh chụp đẹp lắm, màu sắc phông màn đều sáng sủa. Cái lần em lên sứ quán đổi hộ chiếu, em ra cái hộp máy ảnh tự động em bấm, mất 6 đồng bạc, lúc nộp ảnh, bà sứ chả nói gì, 2 tuần sau đến hẹn lên nhận hộ chiếu thì thấy người ta chìa cái ảnh ra bảo ảnh ko đạt yêu cầu, mặt và phông đều bị tối, bắt về chụp lại. Vừa ấm ức vì tiếc thời gian vừa tiếc tiền, sao người ta ko nói ngay cho mình từ đầu để mình chạy đi chụp luôn cho xong, nhưng làm gì được, em phải đi hỏi mọi người chỗ chụp ảnh để đi làm bộ ảnh mới, hết 8 đồng nữa mới được.

Nàng nghe xong cũng hoảng, chả nhẽ giờ lại lên tận cái trung tâm XYZ đấy, khác gì đi sứ 2 lần, mà ko nghỉ làm để đi được, nàng buồn bực hậm hực tâm sự cùng chồng, lão bảo: -Để anh chụp, đảm bảo ko đẹp ko lấy tiền! Nàng bĩu môi ko tin, nhưng lão đã quyết, lão bắt nàng đứng dựa lưng vào tường, (cứ gọi là phông sáng trưng nhé), môi phải thoa tí son, mặt phải tươi roi rói… tách, zạch, zạch… lão bấm liên hồi, ngắm, chưa chuẩn, chỉnh, ngắm, tạch, zạch, zạch… chưa chuẩn, chỉnh, ngắm…

Cả đêm lão ngồi chỉnh màu sắc, tẩy từng nốt tàn nhang không đáng có trên mặt vợ, nôm na là hơi có tí Photoshop, xong lại chỉnh máy in, in thử, chưa ưng, lại chỉnh, lại in lại… Nàng mệt quá chả chờ nổi kết quả, lăn quay ra ngủ, đến sáng tỉnh dậy, thấy ngay ngắn trên bàn bộ ảnh sáng trưng, nàng sung sướng lên đường.

Lần đầu tiên đến cửa quan, lớ nga lớ ngớ, đẩy cánh cửa ra, hơi nóng ko biết của lò sưởi hay của đám đông lố nhố kẻ đứng người ngồi trong đó như chờ mãi mới có đường thoát tuôn ra làm nàng phát hoảng đóng ập cửa lại, vài giây định thần, nàng mới mạnh dạn đẩy mạnh cánh cửa bước vào. Có đến đấy mới hiểu tình đồng chí, đồng bào, mọi người nhìn cho nhau xem giấy tờ đủ chưa, người biết chỉ người không biết, họ gọi nhau cho mượn hồ dán, kéo, bút… í ới… Vui lắm! Một đôi anh chị xếp hàng trên nàng quay lại ngó cái bộ giấy tờ nàng cầm trên tay, anh bảo: -Cô còn thiếu mấy tờ photo hộ chiếu, ra máy đi, tui còn mấy chục cent trong đó lúc nãy photo chưa hết nên còn đó đấy! Hí hí… em xin… em cảm ơn anh! Ông anh nhiệt tình còn bỏ bạn gái đứng đấy ra copy hộ nàng luôn khi thấy nàng cứ loay hoay mãi ko biết sử dụng cái máy copy của sứ quán như thế nào.

Đứng mãi, đứng mãi, ngắm người ra người vào lũ lượt, cán bộ sứ cũng lũ lượt ra vào thay nhau đứng tiếp khách ở ô cửa kính, rồi cũng đến lượt đôi anh chị đứng trước nàng, chị run run trình bộ hồ sơ làm hộ chiếu mới, chị sứ bảo: -Ảnh tối quá, ko nhìn thấy gì, về chụp lại rồi hôm khác mang lên! -Ôi chị ơi em ở xa lắm, hôm nay lên làm giấy tờ là phải ở nhờ nhà người bà con ở đây đấy chị, chị cho em làm lấy ngay! – À ờ, thế thì hơi đắt đấy! (chị nói ra 1 con số gần gấp 4 lần làm bình thường), hai anh chị kia mừng rỡ gật lấy gật để: -Vâng vâng, ok chị, thế còn ảnh ạ? -À ờ, để chị hỏi các anh bên trong chỉnh sáng xem thế nào, chắc là được!

Thế rồi đến lượt nàng.

Chị sứ chả nói câu nào, đóng dấu cái cộp.

Hai tuần sau, nàng lên theo hẹn.

Mở cái hộ chiếu mới ra, tưởng nhìn nhầm, vẫn ảnh cũ chình ình. -Ơ ơ chị ơi, sao lại thế này ạ? -Thế em về rồi mới quay lại à? chả hiểu sao chị sứ lại hỏi nàng thế, -Không ạ, em vừa tức thời kiểm tra đây, vẫn là cái ảnh cũ của hộ chiếu cũ, chỉ có ngày tháng mới thôi! -À, à… được được… để chị hỏi các anh!

-Em ơi, các anh ý bảo đúng rồi, vẫn là ảnh cũ, nhưng ko sao em ạ, để ảnh cũ nhìn cho trẻ, hí hí hí…

😦

12 responses to “Chuyện cái ảnh

  1. zip Tháng Chín 15, 2013 lúc 6:40 chiều

    Cười đau cả ruột : )))))))), quá sức hoàn cảnh luôn í : )))))))))

    • Đào Quang Vinh Tháng Chín 15, 2013 lúc 6:59 chiều

      há! còn cười được à dì Zíp???
      Nói thật nhá (kể cả NSA có xem trộm🙂 lúc đó là Đtg tui muốn đốt rụi cái ĐSQ lun đó😉

      • zip Tháng Chín 16, 2013 lúc 10:56 sáng

        Vầng, em hỉu em hỉu. PS vất vả lắm chứ bộ, nhể Đàotg nhể

        PS: nhưng cho em cười phát nữa =)))))

      • daogiatrang Tháng Chín 16, 2013 lúc 12:19 chiều

        Ngồi trên đỉnh núi cười cho nó hoành nhé! hừ hừ…

  2. sweetchocolate Tháng Chín 16, 2013 lúc 3:47 sáng

    Dã man vậy trời =))) Mà hóa ra bên đó cũng có vụ cậy nhà người ta xa rồi ra giá cao ngất ngưỡng thế hả chị?

    • daogiatrang Tháng Chín 16, 2013 lúc 12:25 chiều

      À thực ra muốn nhanh thì phải trả lệ phí espress cũng là đúng luật thôi, nhưng nhiều khi nói vậy mà ko đơn giản là vậy, kiểu ko chấp nhận giấy tờ ủy quyền chẳng hạn, bắt buộc đương sự phải đi thuê dịch vụ mà ko thể nhờ người trong nhà thay mặt mình đến nộp giấy tờ, lúc đó lại phải trả thêm các thể loại tiền rải trên đường để đến được cái triện của anh Sứ,😦

      • sweetchocolate Tháng Chín 17, 2013 lúc 12:36 chiều

        Hic hic, ở đâu cũng đầy tiêu cực chị nhỉ😦

  3. cmoc84 Tháng Chín 16, 2013 lúc 4:10 sáng

    Khổ thân anh giai!!! Đêm hôm lọ mọ cuối cùng công dã tràng! Mà hình như sứ quán mình ở đâu cũng thế ý, sự nghiệp “hành là chính” rất là phát đạt!

    • daogiatrang Tháng Chín 16, 2013 lúc 12:26 chiều

      Lại còn làm sai nhưng lờ lớ lơ ko chịu nhận lỗi chứ,😀

  4. HaHoi Tháng Chín 24, 2013 lúc 12:05 chiều

    Chào nhà Đào Gia,
    Công việc ở sứ nó phải thế, thông cảm đi ! họ ” đầu tư ban đầu” để sang ngồi ở đó không ít ( vài chục k oi ! ) hỏi không trông vào mấy vụ ảnh ọt đó thì lấy đâu ra lời lãi .
    Khổ ! ngay ở sứ bên này, bà con cũng đến khổ với cái ảnh, tất nhiên là không phải sứ tây nó bày ra theo kiểu sứ ta để củ hành và tư lợi nhưng vô hình chung lại béo cái thằng thợ ảnh trên phố. Lẽ thường ảnh hồ sơ nhà mình lại cứ phải có hai vai, cấm chỉ áo xống hở hang. Ảnh hồ sơ tây lại khác, chỉ cần cái mặt , chiếm hết cả ảnh cũng ok , cái nguyên tắc này chỉ cái thằng trên phố HaiBà Trưng nó biết, thế nên cứ là đuổi không hết khách, nhất là đầu hè, bà con mình sang đó nhiều.
    Tóm lại Đào thiếu gia quen chơi kiểu tây, lọt vào sứ là lãnh thổ nước nhà, phải tuân theo kiểu nhà mình nên nói cho cùng, cứ tự an ủi được việc là được rồi, chấp cái bọn trong cửa kính đó có mà chấp cả ngày, lại có câu chuyện vui kể cho mọi người, nói cho cùng vẫn lãi .

  5. Chip Tháng Mười 12, 2013 lúc 6:13 sáng

    Haha…. ôi giời ôi, thế là ông anh tôi làm ảnh như nào mà để người ta quyết lấy ảnh cũ để “cho trẻ” thế nhờ, hahaha… Khổ thân cái việc vào cửa quan, hic hic…
    Mấy tấm anh em lui cui cả đêm để sửa í, cho ông í bỏ vào…ví của ông í để còn ngắm vợ mọi lúc mọi nơi, nhá😀

  6. hoangthuyanh Tháng Mười 17, 2013 lúc 8:34 sáng

    Mình là mình tố cáo bạn hờ hờ trên kia và bạn Đào tội âm mưu đốt nhà và tội đổ thêm dầu vào lửa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: