Đàogiatrang's Blog

Gia đình là tất cả!

Category Archives: Amateur chơi bời

Hallstadt – Thành phố mộng mơ

“Qua núi qua sông qua đồng lúa chín…”

Chúng mình đến Hallstadt vào một ngày thu có mây trắng nắng vàng ngập trời. Một tình bạn từ thủa ngây thơ của 30 năm trước bỗng có cơ hội trải lòng với nhau trong một khung cảnh thiên nhiên mơ mộng tuyệt vời, trời nước mênh mông, núi đồi trùng điệp, những ngôi nhà gỗ với những kiến trúc của hàng trăm năm trước thanh thoát đứng xếp chồng lên nhau nhấp nhô trên những sườn núi bao quanh hồ nước.

Hallstadt là một thành phố nhỏ thuộc Áo,  có hơn 8000 dân, rộng quãng 14.000 km², chia làm 2 khu vực, kiểu như một khu trong phố và một khu bờ sông. Theo lịch sử thành phố thì đạo thiên chúa đã đến vùng này từ hơn 1300 năm trước và từ đó đến nay người dân vẫn theo đạo, cửa nhà thờ luôn rộng mở cho bất kỳ ai muốn vào thăm quan. Hình ảnh của Đức Chúa hiện diện ở khắp mọi nơi,  trong những hốc nhỏ trên núi, trên tường nhà, trong những cửa hàng bán đồ lưu niệm. Khu trong phố là khu có đầy đủ cơ sở vật chất phục vụ cho hoạt động của một thành phố, còn khu bờ sông là khu danh lam thắng cảnh, là khu phố nghệ thuật, là nơi làm cho người ta có cảm giác như bị rơi vào một thế giới khác, một thế giới cổ xưa, con người ta có thể sống mà không cần những phương tiện hiện đại, rau trồng trên núi, cá bắt dưới sông, sáng chiều chỉ cần hít thêm khí trời là đủ sống 😉

Ở Hallstadt có 3 chuyến tàu thủy đón khách du lịch thăm quan hồ nước. Chuyến cuối cùng vào lúc 3h chiều. Đến đây nhất định phải đi 1 trong 3 chuyến tàu ấy, để được cảm nhận hết vẻ đẹp của Hallstadt, được ngắm toàn bộ khung cảnh của phố bờ sông. Trước tiên nên lên tầng trên của con tàu để được nhìn toàn cảnh, sau đó nên xuống tầng 1, ra trước mũi tàu, để chụp được những bức ảnh thành phố dưới lá cờ Áo tung bay.

Chỉ thấy hơi lố 1 tí là có quá nhiều Tung Của ở đấy, vào khách sạn ăn trưa chỉ thấy toàn đầu đen, dường như lịch trình đi thăm quan Châu Âu của các đồng chí Tung Của là phải có vùng Hallstadt. Khi tra trên mạng từ Hallstadt, ngay lập tức có kết quả Hallstadt China, và tiếp theo đó là những hình ảnh của một Hallstadt copy được xây dựng ở tỉnh Quảng Đông. Những ngôi nhà cổ, nhà thờ, đường phố được copy ko sai 1 chi tiết nào, thậm chí giống từ cái biển tên, thùng thư cho đến ổ khóa cửa, ghét!!!

Tóm lại, Hallstadt Áo là nơi nên đến, bạn LC còn nói bạn ý muốn sau này sẽ lại đến nơi này lần nữa.

Còn mẹ bạn ý thì khỏi nói rồi, mải mê ngắm cảnh đến quên cả chồng con đang đứng chờ bên bờ sông với đàn thiên nga, cứ thế nhong nhóng một mình đi vào thành phố, may mà mẹ bạn còn có cô bạn gái luôn bao quát mọi việc lo lắng dùm đã chạy ngược trở lại tìm ba bố con chứ không thì khéo nhà họ vẫn còn đứng ở đó cho đến tận bây giờ, 😉

DSC04637

Người cầm lái vĩ đại – hơn 600 cây số chiều hôm trước, hơn 200 cây số sáng hôm sau

DSC04647

Motiv nhà thờ của Áo, một hình ảnh quen thuộc trên suốt quãng đường

DSC04702

Toàn cảnh khu phố bờ sông

DSC04705 DSC04710 DSC04717 DSC04742 DSC04749 DSC04755 DSC04795 DSC04803 DSC04771 DSC04808 DSC04814 DSC04818 DSC04821

DSC04824

Bông Mãn đỉnh hồng cánh kép hiếm khi gặp

DSC04823

DSC04911

Khung cửa sổ ấm áp chiều thu

DSC04910

Cửa vào của một ngôi nhà cổ giờ đã thành quán ăn

DSC04909

Một cửa hàng làm xà phòng bằng phương pháp thủ công

DSC04843

Trung tâm khu phố bờ sông

DSC04827 DSC04839 DSC04841 DSC04830 DSC04845 DSC04876 DSC04882 DSC04884 DSC04887 DSC04893 DSC04906 DSC04896

DSC04901

DSC04927

Một cây lê sai trĩu quả đứng bám tường nhà

DSC04915

DSC04925

Mông mênh sương phủ

Advertisements

Spindler Mühle 4

Mình với chị đang buôn chuyện qua điện thoại thì anh bảo chị đưa máy cho anh để nói mỗi một câu: – Hôm qua lên Alexa center nhìn nhang nhác thấy một bé gái giống LC tự nhiên thấy nhớ bọn trẻ con quá!

Lời anh nói làm mình cảm động, chị lại còn nói thêm: -Hôm vừa rồi đi cửa hàng thấy có bán ít sách vở gì đấy hay hay anh đã mua để dành hôm nào gặp LC sẽ đưa!

Thời gian mình quen biết anh chị cũng đã gần 10 năm, nếu nói thời gian Xã quen anh chị thì còn dài hơn nữa. Nhưng không mấy khi mình gặp anh chị, vì nhà không gần nhau mà các quan hệ chung với nhau cũng không nhiều, anh chị chơi với những người bạn cùng thế hệ, sang đi học rồi ở lại, thế hệ của tụi mình toàn là thanh niên sang lao động và cả những đứa con các anh chị ấy đón sang. Dù không mấy khi gặp nhau, nhưng có việc gì cũng ới nhau, có cái gì nho nhỏ xinh xinh chị cũng để dành cho mình. Anh chị là tấm gương cho tụi mình học hỏi về cách nuôi dạy con cái, anh chị luôn dành thời gian để chơi với con, mua sách và đồ chơi để hướng dẫn cho con những bài học về logic, tạo nền móng cho việc học toán sau này, kể cả những cuốn sách trả lời những câu hỏi tại sao, vì sao… để giúp con thêm hiểu biết về thế giới xung quanh. Anh chị có một cái cửa hàng, nhưng anh quyết định chỉ làm nửa buổi, nửa buổi còn lại thuê người làm thay, tự chọn cách làm chỉ để có đủ lương chi trả cho cuộc sống chứ không ham làm giàu vì muốn buổi chiều phải có mặt ở nhà để chơi với con hoặc đưa vợ con đi chơi đây đó, tham gia các hoạt động tennis, khiêu vũ, nghe hòa nhạc… Đó là một quyết định rất khó khăn của nhiều gia đình sinh sống ở đây, vì cuộc sống mà, ai chẳng muốn kiếm được thật nhiều tiền, nhiều nhà còn đưa cả các con vào công cuộc kiếm tiền từ rất sớm, giúp bố mẹ trông nom cửa hàng, mở thêm cửa hàng cho con cái đứng bán vì bản thân bố mẹ làm không xuể, kết quả là tất cả những đứa con ấy cảm thấy học đại học cũng chẳng để làm gì vì kiếm tiền như vậy lương còn cao hơn làm nhà nước. Nhưng cuộc sống đâu chỉ có kiếm tiền, khi đã bước vào kinh doanh thì cứ phải làm mãi, làm không dám nghỉ, vì nghỉ đồng nghĩa với đóng cửa hàng, mất thu nhập, thế là không mấy khi đi đâu chơi được, về VN thăm gia đình cũng khó nói gì đến đi xem một bộ phim, nghe một buổi hòa nhạc. Còn chưa nói bạn bè gặp nhau cũng chỉ nói đến lợi nhuận, đến khách hàng, đến mùa vụ, hic hic… Bởi vậy mình mới ngưỡng mộ vô cùng khi thấy anh chị cũng kinh doanh mà dạy hai con đều học giỏi và thành đạt, rồi ở môi trường thành đạt ấy, con gái anh chị cũng tìm được người bạn đời cùng chí hướng, cùng thành đạt.

Cả 1 tuần hai bác ở bên CĐ, hai bác lại chỉ dẫn, dạy dỗ CĐ đúng như  ý mình, Đ nghe lời các bác răm rắp, không dám mè nheo giống như ở bên mẹ, hihihi… Chỉ mỗi lúc ngủ là nhà nào về phòng nấy còn ban ngày ăn với chơi lúc nào cũng bên nhau, bảo sao bác thấy nhớ các cháu, hihihi…

Nhà anh chị đi trượt tuyết như thế này nhiều năm rồi, năm ở Tiệp năm lại sang Thụy Sĩ, có năm nay mới cho nhà mình bám càng, ngày đầu tiên anh bảo anh có 1 “món quà bất ngờ” dành cho ông em, hihihi… hóa ra là anh đã thuê 1 anh thày dạy trượt tuyết cho Xã vì anh bảo phải có thày hướng dẫn thì mới nhanh được và cuối cùng thì ông em cũng tạm gọi là biết trượt, hehehe…

Mình thực sự cảm thấy may mắn vì có được những người bạn lớn như gia đình anh chị.

Các con đi trượt tuyết còn các bố mẹ rủ nhau bát phố

Mái nhà băng rủ

Xe ngựa đi ở vùng tuyết

Bên cây cầu được sơn trắng, (chắc là cho tiệp màu với tuyết)

Hai Teen U50 với U40, 😀

Teen này U60 … 🙂

Về nhà ăn trưa chiều lại lên núi trượt tiếp

Bác dẫn độ về nhà

Chỉ dẫn ông em kỹ thuật trượt

Em nghiêng anh cũng nghiêng

Dập mông

Được 1 ông anh khác huấn luyện

Bước thấp bước cao theo thày

Papa thì học, các con thì chơi với bác

LC nhặt được một miếng băng tuyết, thế là cô nàng ngồi mài cho tròn làm thành cái mặt người này, hihi…

Xuất phát!

Cuối buổi chiều thì Papa đã thành công (nghĩa là ko bị dập mông nữa, hahaha…)

Thế là cả nhà ăn mừng thành công bằng 1 chuyến trượt xuống chân đồi, cơ mà là 3 bố con thôi, còn mình ko hiểu sao, đã ngồi lên chảo hẳn hoi rồi mà nó cứ quay mòng mòng, sau đó thì đứng ì ra ở nửa đường, hic hic…

Spindler Mühle 3

Hôm nọ nổi hứng dọn dẹp nhà cửa, mình bỗng nhặt được một quả thông lạ, ngồi nghĩ ngợi mãi không hiểu tha nó từ đâu về. Xã thấy cái mặt mình ngơ ngác quá mới thủng thẳng bảo: – Hôm trên núi em hái nó đó! Giời, thế mà mình quên bẵng đi mất thật, cũng vì nó bỗng nở tung cánh ra nữa, nhìn khác hẳn. Mình cứ ngẩn người ra ngồi ngắm nó, rồi tự dưng thấy nhớ ngọn núi cao ấy quá, nhớ Spindler Mühle.

Khu trượt tuyết cách nhà nghỉ có 1 bến xe bus thành ra mình chẳng thiết tha gì leo lên cái xe lúc nào cũng chật ních người và dụng cụ trượt tuyết ấy, mình và các con toàn đi bộ lên dốc núi, Đan ngồi ôm đống đồ đạc trên cái xe kéo bằng gỗ, mình thì kéo xe đi, xe có hai thanh kim loại bóng loáng dưới đế nên trượt trên tuyết thật nhẹ nhàng, đoạn nào dốc xuống còn có thể cho cả Chi ngồi lên rồi cả xe lẫn hai đứa lướt xuống. Ba mẹ con cứ thế đi dọc bờ sông băng tuyết phủ trắng xóa, chỉ có 3 mẹ con thường đi với nhau vì Papa còn mải đi làm “nghĩa vụ quốc tế”. Đúng là đi nghỉ mà cũng khối việc để làm, hôm thì nhà cô bạn bán đồ trượt tuyết nhờ lắp hộ bộ camera trông coi cửa hàng, chẳng là cô ý muốn lắp mà không nhờ được ai, vừa nghe nói Xã có thể làm được thế là chiều hôm đó cô ý đi Metro mua luôn 1 bộ to đùng về cho hôm sau Xã lắp ngay, quyết đoán khủng khiếp. Hôm khác thì Xã lại đi giúp 1 cô tây đưa xe oto của cô ý xuống núi, đường núi dốc cao xe đi lên còn dễ một chút chứ lúc lao xuống vô cùng nguy hiểm, nhất là tuyết trơn nữa thì càng đáng sợ, đi xe ở vùng đó người ta thường phải dùng mấy bộ xích chằng vào các bánh xe. Chả hiểu xe nhà mình kiểu gì, không chằng không buộc cứ lao phăm phăm, đến nỗi một hôm có anh tây cứ đứng xoi mói ngó nghiêng cái xe nhà mình làm cả nhà đang ở trên đỉnh núi phải chạy xuống hỏi có chuyện gì vì tưởng xe đỗ bậy bị phạt, hóa ra anh ý muốn hỏi han về cái xe, hahaha…

Lại nhớ quá ánh nắng mặt trời chói chang chiếu trên đỉnh núi, tuyết trắng xóa khắp nơi, -20° mà không thấy lạnh như ở vùng dưới núi. Mình với Xã lang thang dạo trong những khu rừng thông bạt ngàn, đi mãi đến tận nơi không thấy dấu chân người đâu nữa, mình chỉ mỗi một việc là bấm máy lia lịa, nhìn đâu cũng lạ, nhìn đâu cũng đẹp, mình cảm thấy ngợp trong cảnh sắc thiên nhiên ấy, mình cảm thấy ống kính nó quá nhỏ bé so với những hình ảnh mình muốn thu vào, thực sự là có cả cảm giác bất lực vì thiên nhiên nằm ngoài tầm với của mình. Trong cái không gian trắng toát tĩnh lặng vô cùng tinh khiết ấy người ta có thể nghe thấy cả tiếng băng vỡ tanh tách, những cơn gió thoảng qua khe khẽ luồn vào những tán thông nặng trĩu tuyết làm những thanh băng nhọn hoắt trong suốt va chạm nhẹ vào nhau phát ra những tiếng lanh canh, lanh canh.

Đang lia ống kính lên trời xuống đất thì đột nhiên, giời ôi, đột nhiên mình nhìn thấy những dấu chân của một con thú nào đấy, có in hình bộ móng vuốt hẳn hoi, tự nhiên thấy rịn mồ hôi, lành lạnh ở lưng, con gì thế nhỉ, ở nơi đèo heo hút gió này có gấu không nhỉ, nó có to không, bỗng nhiên mình như nghe thấy tiếng sột soạt đâu đây, tiếng gầm gừ khe khẽ… mình chạy bổ về phía Xã run run nói: -Anh ơi có con gì? Xã bật cười khanh khách trước bộ dạng hoảng hốt của mình: -Nhìn kỹ đi, đúng là thần hồn nát thần tính, con gì  mà dấu chân bé tí nông choèn thế kia, con cầy con cáo chứ con gì! hic hic… xấu hổ trăm bề, khốn khổ cho cái trí tưởng bở đến là phong phú của mình. Nhìn lại đúng là những vết chân nông thật, hí hí…

7 ngày nghỉ trôi qua thật nhanh…

Ngày đầu tiên dầm tuyết

Mê mải chơi tuyết

Rất nhiều những cây cầu nho nhỏ xinh xắn bắc qua sông

Dòng sông tưởng như đông cứng

Nhưng những con nước nhỏ vẫn âm thầm lặng lẽ xuôi

Hai chiếc xe dọn tuyết lở đang làm việc trên đường

Khu trượt nhỏ miễn phí nhưng cũng có 1 hệ thống chạy điện đưa người lên đỉnh dốc

Trượt trên Snowboard

Khu trượt phải đi bằng cáp treo

Những dấu chân “đáng sợ” ấy đây, hic…

Vào rừng săn… ảnh