Đàogiatrang's Blog

Gia đình là tất cả!

Tả cây đào 1

Trước đây, trong khoảnh sân bé xíu của nhà ông Ngoại em có trồng một cây đào phai rất đẹp, sau một chuyến công tác lên miền Mộc Châu – Sơn La vào đúng dịp trước Tết Nguyên đán, ông ngoại em đã mang về gốc đào nho nhỏ ấy.
Năm đó, cả nhà em ăn Tết với ông bà bên cây đào mang đầy hình ảnh của núi rừng, dáng cây khẳng khiu, cành lá vươn hoàn toàn tự nhiên, vỏ cây bong tróc và bị rêu bám đầy, nhưng hoa thì tuyệt vời, hiếm có một cây đào có màu hoa đẹp như nó, hoa chỉ có năm cánh, nhưng màu cánh như có bàn tay của một người họa sĩ tài ba đã pha từ trong ra ngoài những mầu sắc thật nền nã mà chau chuốt , ở gốc cánh là một màu của lụa trắng trong veo, nhưng càng dần về đầu cánh nó lại chuyển sang phơn phớt hồng, không những thế, cánh hoa còn như được bọc trong 1 lớp xà cừ mỏng tang, óng ánh, để khi có ánh nắng chiếu vào, chúng như đang tỏa sáng. Sau Tết, ông ngoại em bưng gốc đào ra trồng trên một góc sân, ông còn đi ra tận bãi sông Hồng để mang về mấy tải đất đổ thêm vào hốc đào, cây đào núi ấy dưới bàn tay chăm chút của ông em lớn thật nhanh và khỏe, những lớp xù xì tróc vảy trên thân cây biến mất dần, những mảng rêu bám cũng bị ông xử lý, chúng như được mặc 1 tấm áo mới màu nâu khỏe khoắn. Chẳng mấy chốc lại đón Tết, trước Tết khoảng 1 tháng rưỡi, ông ngoại rủ em ra cây đào vặt lá, ông bảo làm thế hoa đào sẽ nở vào đúng Tết, hai ông cháu nâng niu từng cành cây bé nhỏ, ngắt hết đi những chiếc lá xanh đậm già cỗi, dài và nhọn như những lưỡi dao con các cụ ngày xưa dùng để bổ cau. Quả đúng như lời ông nói, hoa đào nở tưng bừng đúng những ngày giáp Tết, khách đến nhà chúc Tết ai cũng phải trầm trồ. Lúc đó trên những cành cây nâu bóng là những bông hoa đào phai bung rộng 5 cánh rung rinh nhụy hồng. Cả cành cây chỉ nhìn thấy toàn hoa là hoa, trên mỗi đầu cành mới thấy ló ra vài ba chiếc lá tươi non mỡ màng đang e ấp chưa dám bung rộng cánh. Bà ngoại em đứng bên cây ngắm hoa rồi cười tủm tỉm kể cho em nghe cái ngày xưa của bà, khi ông và bà cùng tham gia hoạt động đoàn thể, có 1 lần ông nghịch ngợm đứng ngay đằng sau bà đọc toáng lên:
Tiện đây Mận mới hỏi Đào
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Bà cũng nghịch ngợm không kém đối đáp thẳng thừng:
Mận hỏi thì Đào xin thưa
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào!
Cứ tưởng chỉ là đùa thôi, ai ngờ ông bà lại nên duyên vợ chồng.
Cây đào ấy đón chừng 7 cái Tết ở gia đình em, những năm về sau nó còn đậu cả quả, quả đào hình thuôn thuôn, được bọc 1 lớp lông tơ mịn màng, nhưng khi chúng chỉ to được bằng ngón tay cái thì lại rụng mất, ông em bảo vì đây là loại đào chỉ ra hoa thôi, không phải đào ăn quả. Rồi năm ngoái, ông em cho sửa lại cái cổng, lúc ông không để ý, những người thợ xây đã vô tình đổ nước vôi vữa dư vào gốc đào, cây đào bị xót, cứ héo hon rồi chết, ông em buồn lắm, cả nhà buồn, thấy vậy ông em lại hứa với cả nhà sẽ lên miền núi lần nữa để tìm bằng được giống đào phai tuyệt vời ấy về trồng lại. Ông bảo: -Bây giờ ở Nhật Tân, người dân đã bán hết đất trồng đào đi rồi, vì thế có lẽ mai kia con cháu sẽ chẳng còn được nhìn thấy một cây hoa trường tồn cùng mùa xuân của dân tộc nữa, nếu có điều kiện mỗi nhà nên trồng lấy một cây, để giữ gìn loài hoa thân thuộc ấy!
Hoa đào là biểu tượng của mùa xuân, của sức xuân trẻ trung, mơn mởn, của những người con gái đẹp, màu của hoa cũng được đặt thành 1 tên gọi về màu là “màu đào”, hay “hồng đào”, mùa xuân sắp về rồi, em đang nhớ đến lời hứa của ông em.

About these ads

12 responses to “Tả cây đào 1

  1. Chip Tháng Ba 10, 2011 lúc 3:19 sáng

    Bài văn của ai đây chị? Của công chúa nhà chị hở? :)

    • daogiatrang Tháng Ba 10, 2011 lúc 8:18 sáng

      Đơn đặt hàng từ VN em ơi, chứ bên này làm gì có cây đào mà tả, hihihi… đợi đến lúc ấm lên chị tả cây Chery nhá! hí hí hí…

  2. lansieu Tháng Ba 11, 2011 lúc 12:03 sáng

    viết hay quá…
    lời giản dị nhưng sâu lắng!
    bài này ai viết thế bà???

    • daogiatrang Tháng Ba 12, 2011 lúc 10:33 sáng

      Bà khen tui rồi đấy, hahaha…
      Hôm nọ tui với bạn H. cũng đã nói với nhau về đề tài viết lách này rồi, tui cứ băn khoăn ko biết mình viết vầy có đúng đắn ko, vì đây là những đề bài cho học sinh, mình viết ra như vậy khác gì mình làm hộ, bạn H. cho rằng vì cứ viết hộ như vậy thành ra giờ trẻ con chẳng có ý tưởng của riêng mình, ko tốt cho trẻ chút nào. Nhưng rồi tui mới nhớ ra rằng ngay từ ngày bé mình đã được đọc rất nhiều cuốn văn mẫu rồi, ngay từ hồi đi thi văn thành phố năm lớp 4,5 gì đó tui cũng đã được người lớn đưa cho 1 cuốn văn mẫu có nhiều bài văn của những anh chị đi thi đoạt giải trước đó người ta gom đem in thành sách. Hồi đó mình thấy rõ rằng mình đọc và mình học hỏi cách viết, mình tìm ra thêm nhiều ý tưởng cho mình. Đấy, nghĩ vậy nên giờ bạn tui nhờ làm văn hộ cho con nó thế là tui post cả lên đây cho các mẹ đọc, hi vọng các mẹ cũng bắt gặp đâu đó ý tưởng để hướng dẫn lại cho con mình, được ko hả bà Mèo?
      (Nói vậy mà vẫn nghi hoặc ko biết việc mình làm có nên ko, vì rằng giờ ko lo trẻ con đọc và nâng cao trí tưởng tượng của chúng lên mà chỉ lo chúng copy nguyên vẹn vào để đỡ phải nghĩ, cái đó mới đáng lo, nhỉ?)hic…

      • Chip Tháng Ba 12, 2011 lúc 11:30 sáng

        Ôi giời ơi là giời, ra là nàng ta còn có cái “nghề tay trái” viết theo đơn đặt hàng nữa cơ, giời ơi là giời… Tôi đi ngất đây! hic hic…

        Em ủng hộ việc văn mẫu. Vấn đề nằm ở các em nhỏ có cách học thế nào, “tham khảo” hay “copy”. Ngày xưa em viết Văn khá tốt, đều nhờ vào việc đọc các bài văn mẫu, đọc sách,… Cái quan trọng là mình hướng dẫn tụi nhỏ “cách học” như thế nào cho đúng thôi, chị nhỉ :)

      • daogiatrang Tháng Ba 27, 2011 lúc 1:11 chiều

        Hí hí hí… cái nghề tay trái này hóa ra làm mình có hứng phết, hihihi…
        Thì chị cũng nghĩ như em nên mới ngồi kỳ cạch viết chứ cũng nhiều băn khoăn lắm đấy, chỉ mong trẻ con tự giác thôi, thì việc mình làm sẽ có ý nghĩa, nhỉ? :D

      • nguyễn phương anh Tháng Một 27, 2012 lúc 11:14 sáng

        oi
        bai van hay qua! chi j day oi! chi viet the cho hs tham khao la tot day a! e rat thick doc van, doc n bai van hay, e chi lay moi so y hay, nhung cau tho hoac nhung tu ngu mieu ta hay thoi! nho the e dc cong nhan la nha van cua lop day chi a!

      • daogiatrang Tháng Một 27, 2012 lúc 3:05 chiều

        Hihihi… chị ko nghĩ là em chỉ lấy những ý hay từ thơ văn rồi ghép vào mà thành bài văn hay được đâu, chính từ những cảm nhận của em về những câu chữ mà em ưng ý nhất, nó đã trở thành của em luôn rồi, nên khi viết về 1 đề tài nào đó, tự nhiên câu chữ lại tuôn ra đúng lúc đúng chỗ, hihihi… chị nghĩ là em đã làm được điều đó đấy “Cán sự văn” ạ! ;)
        Ban đầu chị chỉ có ý định viết cho cháu chị tham khảo thôi, nhưng rồi cháu ko phải làm những đề đó nên tiếc công viết post lên đây, có em và đọc là chị vui lắm rồi, hihihi…

  3. nguyễn phương anh Tháng Một 28, 2012 lúc 6:23 sáng

    cảm ơn chị! à chị ơi! cô e giao cho em đề bài ” tả cảnh bình minh trên quê hương em”. Em ít về quê nên không biết tả ra sao! chị giúp em nhé! cảm ơn chị nhiều!

    • daogiatrang Tháng Ba 5, 2012 lúc 2:12 chiều

      chị xin lỗi em vì đúng dịp nhà chị lượn nên chị ko viết giúp em được, giờ thì còn nói làm gì nữa nhỉ? hehehe… nhưng chị hi vọng là em đạt được điểm cao, :D

  4. CaoThuVan Tháng Hai 15, 2012 lúc 12:27 chiều

    Nếu mai là biểu tượng của mùa xuân phương Nam thì ở xứ Bắc, loài hoa vinh dự được chọn là hoa đào.
    Cây đào có tên khoa học là Prunus persica. Cây đào chỉ có thể sống tốt trong một khu vực tương đối hạn chế, do chúng có các yêu cầu về độ lạnh mà các khu vực cận nhiệt đới khó có thể phù hợp, tuy nhiên chúng cũng chịu rét rất kém. Loài cây này có thể chịu được lạnh từ khoảng -26 °C tới -30 °C. Các chồi hoa thường bị chết đi ở khoảng nhiệt độ từ -15 °C đến -25 °C, phụ thuộc vào khoảng thời gian rét. Một vài giống thì dễ nhạy cảm với lạnh hơn trong khi các giống khác có thể chịu được nhiệt độ thấp hơn (vài độ). Ngoài ra, nó cần nhiều nhiệt trong mùa hè để quả có thể chín được, điều này có nghĩa là nhiệt độ cao nhất trong mùa hè có thể nằm trong khoảng 20 °C – 30 °C. Đào cần được trồng ở nơi có nhiều ánh nắng, với sự thông thoáng gió tốt. Điều này cho phép không khí lạnh bị thổi đi vào những đêm sương giá và giữ cho khu vực được mát mẻ vào mùa hè.
    Tổ tiên ta thuở bình minh dựng nước trên đất Bắc, khi chọn hoa đào để làm thú tiêu khiển trong ba ngày tết, chắc hẳn đã nghĩ tới màu đỏ thắm rực rỡ của đào giống như viễn ảnh của một năm mới sắp tới cũng trong sáng đẹp đẽ như màu hoa. Sau những ngày đông giá lạnh, sắc hồng của đào như sưởi ấm lòng người và vạn vật. Dưới mưa xuân, những cây đào bích, đào phai càng quyến rũ hơn, giống như khuôn mặt yêu kiều của một cô gái được che phủ mờ mờ bởi một tấm khăn voan mỏng manh. Việc miền Bắc chơi đào, trong khi miền Nam chơi mai trong dịp Tết được giải thích là sau khi mở rộng bờ cõi về phương Nam vốn có khí hậu nóng hơn không thích hợp với việc trồng đào, mỗi khi Tết đến, những người đi mở đất nhớ đến cành đào ngoài Bắc nhưng không thể có được đã chọn mai (một cây hoa rất phổ biến ở trong Nam, đẹp, nhiều hoa lại nở đúng mùa Tết) để thay thế.
    Nếu ngày Tết mà thiếu hoa đào thì thiếu hẳn hương sắc mùa xuân. Mỗi dịp Tết đến xuân về, đào nở rộ như nhắc chúng ta nghĩ về gia đình, về một năm cũ đã qua… hehe

    • daogiatrang Tháng Ba 5, 2012 lúc 2:14 chiều

      Cảm ơn bạn nhiều nhé! :D công nhận 1 số giống đào có thể sống qua mùa đông rét buốt dưới -30° thật, nhưng ko biết đào Nhật Tân thì thế nào, hình như chưa có ai mang ra nước ngoài trồng cả thì phải.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: